Vũ trụ học Phật giáo, Java, bảo tháp, phù điêu, triều đại Syailendra, hành hương, phục hồi và bảo vệ di sản
Borobudur
Borobudur là một ngôi chùa Phật giáo hoành tráng ở Trung Java, Indonesia, được xây dựng vào thế kỷ 8 và 9 và được thiết kế như một cuộc hành trình bậc thang xuyên qua vũ trụ học Phật giáo, với sân thượng, tấm phù điêu, tượng Phật và bảo tháp lộ thiên.

Borobudur là gì
Borobudur là một di tích Phật giáo khổng lồ ở Trung Java, Indonesia. Nó thường được mô tả như một ngôi chùa, một bảo tháp, một mandala và một con đường hành hương giống như ngọn núi cùng một lúc. Du khách di chuyển lên trên qua các bậc thang, phù điêu và các hàng tượng Phật, khiến tòa nhà trở thành một hành trình vật chất thông qua giảng dạy Phật giáo thay vì chỉ là nơi để nhìn từ bên ngoài.
Một tượng đài của thời kỳ Syailendra
Borobudur được xây dựng vào thế kỷ thứ 8 và thứ 9 CN trong thời kỳ triều đại Syailendra ở Java. Những người xây dựng đã sử dụng đá núi lửa và tạo hình tượng đài xung quanh một ngọn đồi tự nhiên. Quy mô của nó cho thấy sự giàu có, tổ chức, tham vọng tôn giáo và kỹ năng nghệ thuật của Java đầu thời trung cổ, khi Phật giáo và Ấn Độ giáo đều quan trọng trong khu vực.
Thiết kế như một vũ trụ Phật giáo
UNESCO mô tả Borobudur là một cấu trúc được chia thành các tầng đáy, thân và tầng trên tương ứng với vũ trụ học Phật giáo. Cấp độ thấp hơn gắn liền với thế giới dục vọng, những bậc thang hình vuông với thế giới hình tướng, và những bậc thang hình tròn và bảo tháp trung tâm với cõi vô sắc. Sự đi lên biến kiến trúc thành một bản đồ của sự tiến bộ tâm linh.
Cứu trợ, câu chuyện và giảng dạy
Các bức tường và lan can của Borobudur được bao phủ bởi những dãy chạm khắc phù điêu dài. Những tấm này bao gồm những câu chuyện Phật giáo, cảnh đời sống hàng ngày, tàu thuyền, tòa án, phong cảnh, bài học đạo đức và hình ảnh kết nối với con đường hướng tới giác ngộ. Họ làm cho giáo lý hiện rõ trên đá và cũng lưu giữ các chi tiết về xã hội, trang phục, kiến trúc và thương mại của người Java.
Bảo tháp và tượng Phật
Ở các tầng trên, Borobudur mở ra các sân hiên hình tròn với các bảo tháp đục lỗ, nhiều bảo tháp có tượng Phật ngồi. Sự sắp xếp tạo nên một không gian tĩnh lặng và trừu tượng hơn sau những tấm tường thuật dày đặc bên dưới. Chuyển động từ những câu chuyện chạm khắc đến những bảo tháp mở giúp thể hiện sự chuyển đổi từ chi tiết trần tục sang sự chiêm nghiệm.
Từ bỏ và khám phá lại
Borobudur được sử dụng như một di tích Phật giáo trong nhiều thế kỷ, sau đó dần dần không còn được sử dụng khi quyền lực chính trị thay đổi và đời sống tôn giáo ở Java thay đổi. Nó đã bị phát triển quá mức và bị chôn vùi một phần trước khi được các quan chức và học giả thuộc địa biết đến vào thế kỷ 19. Danh tiếng hiện đại của nó gắn liền với việc phục hồi, khảo cổ học, du lịch và di sản quốc gia Indonesia.
Phục hồi và bảo tồn
Di tích cần được phục hồi lớn vì nước, thảm thực vật, tro núi lửa, động đất, du lịch và trọng lượng của đá đều có thể làm hỏng nó. Một cuộc trùng tu quốc tế lớn được hoàn thành vào thế kỷ 20 đã giúp ổn định địa điểm và cải thiện hệ thống thoát nước. Việc bảo tồn ngày nay vẫn phải cân bằng giữa hành hương, du lịch, đời sống địa phương và bảo vệ các công trình bằng đá dễ vỡ.
Tại sao nó quan trọng
Borobudur quan trọng vì nó biến những ý tưởng tôn giáo thành kiến trúc ở quy mô phi thường. Nó kết nối Phật giáo, nghệ thuật Java, quyền lực hoàng gia, phong cảnh, kể chuyện và hành hương ở một nơi. Nó cũng cho thấy rằng di sản không bao giờ kết thúc: một di tích có thể được xây dựng, bỏ hoang, tái khám phá, khôi phục và mang lại những ý nghĩa mới cho các cộng đồng sau này.