Nghệ thuật thời Phục hưng
Nghệ thuật Phục hưng đề cập đến hội họa, điêu khắc, kiến trúc và thiết kế phát triển mạnh mẽ ở Ý và sau đó trên khắp châu Âu từ thế kỷ 14 đến thế kỷ 16. Nó kết hợp mối quan tâm mới mẻ về văn hóa Hy Lạp và La Mã cổ đại với sự quan sát chặt chẽ về thiên nhiên, quan điểm toán học, cách kể chuyện lấy con người làm trung tâm, lòng sùng đạo tôn giáo, tham vọng chính trị và những ý tưởng mới về nghệ sĩ như một nhà sáng tạo trí tuệ.
Nghệ thuật Phục hưng là gì
Nghệ thuật Phục hưng là văn hóa thị giác của thời kỳ mà các nghệ sĩ, nhà bảo trợ và nhà tư tưởng châu Âu làm lại những ý tưởng cổ điển trong khi nghiên cứu thế giới hữu hình với cường độ mới. Thuật ngữ này thường gắn liền với Ý, đặc biệt là Florence, Rome và Venice, nhưng nghệ thuật Phục hưng cũng phát triển theo những cách đặc biệt trên khắp Bắc Âu. Nó bao gồm các đồ thờ tôn giáo, chân dung, bích họa, điêu khắc, kiến trúc, bản vẽ, bản in, bản thảo và đồ vật trang trí.
Tại sao nó trông khác
Nhiều nghệ sĩ thời Phục hưng muốn các nhân vật, tòa nhà, phong cảnh và cảm xúc phải chân thực. Họ nghiên cứu giải phẫu, tỷ lệ, ánh sáng, bóng tối, kết cấu, cử chỉ và không gian. Điều này không có nghĩa là nghệ thuật trở nên thuần túy hiện thực hay thế tục. Phần lớn nó vẫn mang tính chất tôn giáo, mang tính biểu tượng và được ủy thác cho các nhà thờ, nhà nguyện và hoạt động sùng đạo. Sự khác biệt là những cảnh thiêng liêng và thần thoại thường được dàn dựng trong cơ thể con người và thế giới không gian thuyết phục hơn.
Chủ nghĩa nhân văn và sự hồi sinh cổ điển
Chủ nghĩa nhân văn thời Phục hưng khuyến khích nghiên cứu văn học, lịch sử, hùng biện, triết học đạo đức và ý tưởng về phẩm giá con người của Hy Lạp và La Mã cổ đại. Các nghệ sĩ và những người bảo trợ coi tác phẩm điêu khắc cổ điển, kiến trúc, thần thoại và sự cân đối là nguồn gốc của quyền lực và vẻ đẹp. Ảnh hưởng cổ điển không chỉ thay thế Cơ đốc giáo; thay vào đó, nghệ thuật thời Phục hưng thường pha trộn niềm tin tôn giáo, niềm tự hào của công dân, kiến thức cổ xưa và tham vọng cá nhân.
Phối cảnh và không gian
Một trong những đổi mới nổi tiếng nhất thời Phục hưng là phối cảnh tuyến tính, một phương pháp tổ chức một bức tranh xung quanh một điểm biến mất sao cho một bề mặt phẳng dường như mở ra theo chiều sâu. Các nghệ sĩ cũng sử dụng phối cảnh không khí, quy mô, kiến trúc và các hình vẽ được sắp xếp cẩn thận để hướng dẫn người xem xuyên qua không gian. Phối cảnh làm cho các bức tranh có cảm giác trật tự, có thể đo lường được và được kiểm soát bằng trí tuệ, phù hợp với mối quan tâm rộng rãi hơn về toán học, quan sát và thiết kế.
Cơ thể, chân dung và cảm xúc
Các nghệ sĩ thời Phục hưng rất chú ý đến cơ thể con người. Các nhà điêu khắc và họa sĩ đã nghiên cứu về giải phẫu, chuyển động, thăng bằng và contrapposto, tư thế trong đó trọng lượng chuyển dịch một cách tự nhiên khắp cơ thể. Những bức chân dung trở nên sống động hơn về mặt tâm lý, thể hiện địa vị, tính cách, tuổi tác, quần áo và danh tính. Các hình ảnh tôn giáo cũng trở nên trực tiếp hơn về mặt cảm xúc, mời gọi người xem cảm thấy thương xót, kính sợ, đau buồn, dịu dàng hoặc suy ngẫm về đạo đức.
Các nghệ sĩ, hội thảo và khách hàng quen
Nghệ thuật thời Phục hưng không chỉ được tạo ra bởi những thiên tài biệt lập. Các nghệ sĩ được đào tạo trong các xưởng, cộng tác với trợ lý, đàm phán hợp đồng, tái sử dụng các thiết kế, nghiên cứu đối thủ và làm việc cho những khách hàng quen định hình những gì được tạo ra. Gia đình Medici, các bang hội, chính quyền thành phố, giáo hoàng, tòa án, tu viện và thương gia đều ủy thác nghệ thuật để thể hiện đức tin, sự giàu có, trí nhớ, học thức và quyền lực chính trị. Đồng thời, các nghệ sĩ như Leonardo da Vinci, Michelangelo, Raphael, Donatello, Botticelli, Titian và Durer đã giúp nâng cao vị thế của nghệ sĩ trước công chúng.
Ngoài nước Ý
Nghệ thuật Phục hưng phương Bắc phát triển những thế mạnh riêng, đặc biệt là tranh sơn dầu chi tiết, chân dung, nội thất trong nhà, phong cảnh, tranh in và quan sát kỹ đồ vật. Các nghệ sĩ như Jan van Eyck, Albrecht Durer, Hieronymus Bosch và Pieter Bruegel đã làm việc trong những bối cảnh được định hình bởi thương mại, cuộc sống đô thị, sự thay đổi tôn giáo và các truyền thống hội thảo khác nhau. Việc coi thời kỳ Phục hưng chỉ là một câu chuyện của Ý ẩn chứa sự đa dạng của trao đổi nghệ thuật châu Âu.
Tại sao nó quan trọng
Nghệ thuật thời Phục hưng vẫn định hình cách nhiều người tưởng tượng về vẻ đẹp, chủ nghĩa hiện thực, thiên tài, bảo tàng, giải phẫu, phối cảnh và vai trò của nghệ thuật trong đời sống công cộng. Nó cũng tiết lộ cách văn hóa thị giác có thể đồng thời phục vụ sự cống hiến, giáo dục, khoa học, chính trị, sự giàu có, bản sắc và quyền lực. Nghiên cứu kỹ nó có nghĩa là ngưỡng mộ kỹ năng đó đồng thời hỏi xem ai đã trả tiền cho công việc, ai được đại diện, ai bị loại và hình ảnh được xây dựng để bảo vệ những giá trị gì.